Du ký ” Lang thang một vòng Đông Nam Á “, đơn thân độc mã , một người và một ngựa sắt Honda Wave Alpha 100cc ngang dọc qua mấy nước Đông Nam Á .
Elephant – Festival ở thành phố Surin và khu Di tích Phanom Rung Historical Park – Thái Lan .
Thế là những lo lắng lâu nay về chuyện đem xe qua Thái Lan để có thể tiếp tục hành trình bằng xe máy đã giải quyết xong nhanh gọn . Chương trình cho mấy tuần lễ sắp tới sẽ được tính toán rõ ràng cụ thể vì người và ngựa đã qua Thái Lan với đầy đủ giấy tờ ! Hộ chiếu Việt Nam được ở Thái Lan 1 tháng , nếu xuất cảnh khỏi Thái Lan trể hạn sẽ bị phạt nặng và phạt tiền tính theo số ngày bị trể !
Mạng lưới giao thông và tình trạng chất lượng đường xá của Thái Lan so với Ta thì cứ mạnh dạn và . . . đau khổ , xấu hổ mà nhận rằng cách xa nhau . . . một trời một vực ! Cửa khẩu Chong Sa Ngam có thể cho là thuộc vùng sâu vùng xa nhưng đường vẫn là đường được trải nhựa , đủ rộng và có riêng một làn dành cho xe máy .
Bảng chỉ đường ở Thái Lan cũng được thiết kế có thể nói là theo tiêu chuẩn quốc tế , không chê được ! Bảng đặt trên cao thì to bằng . . . vách tường và ghi rõ ràng quốc lộ số mấy phải đi vào làn nào , phải quẹo phải hay quẹo trái v . . . v . . . Còn hai bên đường , bảng chỉ đường to bằng . . . cái giường ! Cứ mỗi Km đều có cột cây số và ghi rõ ký hiệu , mã số của con đường mình đang đi . Còn chuyện đường xá và bảng chỉ đường ở Việt Nam thì mình đã ớn và chán lắm rồi , càng nhắc đến càng buồn càng phẩn nộ , dễ bị tổn thọ nên không thèm nói tới nữa !
Cửa khẩu nằm ở vùng cao nên mười mấy cây số đầu tiên là đi từ trên dãy núi Thiu Khao Phanom Dongrak hạ độ cao dần xuống đồng bằng . Vùng này mình đã đi qua một lần rồi nên không bở ngở gì !
Đường tốt , xe tốt nên gần giữa trưa là đã đi được 90km và đến ngả 4 thị trấn Prasat , chỉ còn cách Surin , đích đến của ngày hôm nay , 30km .
Ghé vào trạm xăng 7 – Eleven . Đặt tên như vậy cho dễ nhận ra vì trạm xăng này có bảng hiệu hình giọt dầu 2 màu , xanh da trời và đỏ , nhưng lại dùng tên bằng tiếng Thái , chữ viết như con trùn nên ” phe Ta ” chịu thua , không đọc được ! Đặc biệt là những trạm xăng với thương hiệu này tổ chức thành một trung tâm thương mại , trên một diện tích rộng rãi , có khu quầy bán đồ ăn giá bình dân , gian hàng bánh kẹo , xe bán đồ nướng , đặc sản địa phương , có mặt cả những chuỗi gian hàng tên tuổi như Cafe Amazon và nhất là cửa hàng 7 – Eleven rất thông dụng tại Thái Lan , đương nhiên là có vài cái ATM rút tiền , nhất là có WC đàng hoàng , sạch sẽ cho khách dùng .
Vào đến cửa hàng 7 – Eleven để uống cafe tự pha , ngon và chỉ 14 Bath = 10.000 đồng VN ! Nhưng tới lúc này mới nhớ là khi ở cửa khẩu , phải tập trung 100% cho chuyện đem xe qua biên giới nên không lo chuyện đối tiền , qua lọt được thì mừng quá , đi ngay .
Bây giờ , đã vào sâu trong lãnh thổ Thái Lan rồi , chỉ có xài tiền Bath thôi ! Và bi kịch bắt đầu vì trong túi không thiếu tiền , đủ cả : Tiền Việt , tiền Kampuchia và tiền USD nhưng . . . không xài được ! Thái Lan quản lý , kiểm soát ngoại tệ rất chặc chẽ , đổi tiền thì phải đến ngân hàng mà cuối tuần thì làm gì có ngân hàng nào làm việc , thế thì nguy quá !
Đang lúng túng trong chuyện đổi tiền thì có một cháu nhân viên của 7 – Eleven ” hiến kế ” là qua bên kia đường , có trung tâm thương mại Tesco Lotus , trong đó có ngân hàng Siam vẫn mở cửa làm việc vào cuối tuần !
Đúng như vậy thật và lúc làm thủ tục đổi tiền còn được mấy cô nhân viên trong nhà băng xúm lại . . . phục vụ ! Chắc là lâu lắm mới có một người ngoại quốc ” lạc đường ” vào đây đổi tiền , từ Việt Nam tới và lại bập bẹ được một chút tiếng Thái nữa , còn mấy cô chắc muốn sử dụng vốn tiếng Anh đã được học !
Km 130 – Surin , thành phố Elephant Festival , khoảng 45.000 cư dân , thuộc vùng Isaan – Đông Bắc Thái Lan , gần biên giới với phía bắc Kampuchia . Lúc nghe cô trung úy dễ thương ở cửa khẩu chúc mừng đã đến kịp với lễ hội Voi ở Surin là mình vừa mừng và . . . vừa lo !
Mừng là không ngờ lại được lọt vào lễ hội Voi , được tổ chức mỗi dịp cuối năm tại thành phố này với gần 300 con voi khắp nơi tụ tập về đây , và lo vì sợ rằng sẽ bị ngủ tại . . . nhà ga xe lửa ! Vì nếu giống như Vũng Tàu – Nha Trang – Đà Lạt trong những dịp lễ hội thì khả năng có phòng rất là mong manh .
Đến thẳng Hotel New ” quen ” , đã biết từ chuyến đi trước đây mấy năm , ngay ga xe lửa , thì may là có phòng vì hôm nay đã là ngày kề cuối của Elephant Festival , kéo dài đến hơn một tuần lễ . Phòng quạt , nóng như lò bánh mì , kì kèo với cô tiếp tân thì được giảm giá cho phòng máy lạnh mát rượi và giá ” rất được ” !
Được qua biên giới , được gặp trung úy – người đẹp biên phòng giúp đỡ , được đổi tiền mặc dù là cuối tuần , được tham gia lễ hội Voi và còn được có phòng tốt ngay phố nữa , ” được nhiều quá ” , thật là một ngày với nhiều may mắn ! Hay là . . . Ở hiền gặp lành ?
Khách sạn có tên là New – Mới nhưng mà cũ mèm , chắc ít nhất cũng đã 40 năm vì tất cả các thiết kế , các vật dụng đều thuộc giai đoạn cách đây . . . nửa thế kỷ ! Bù lại , phòng rộng rãi , đầy đủ tiện nghi cho người không đòi hỏi quá đáng , được bảo trì tốt , tình trạng sạch sẽ , địa điểm ngay nhà ga , phố phường đông vui và giá cả hấp dẫn !
Ăn uống thì nhờ ở gần nhà ga xe lửa và trung tâm phố nên ta có nhiều sự chọn lựa và vừa ăn vừa được ngắm mấy chú voi đang ” cõng ” cả gia đình du khách trên lưng , đủng đỉnh đi dạo ngay trên đường phố , xe ôtô gặp cũng phải nhường đường cho voi như trong câu : ” Tránh voi chẳng xấu mặt nào ” !
Buổi tối , có cái chợ đêm ở cuối con phố chính , dạo một vòng rồi về phòng , lên chương trình cho ngày hôm sau .
Lộ trình kế tiếp là đến thành phố Nakhon Ratchasima nhưng vì muốn ghé Di sản Prasat Phanom Rung nên sẽ phải đi vòng , dài thêm 60km .
Theo QL 214 đi về Prasat , hướng nam 30km là gặp ngả 4 lớn , quẹo phải để vào QL 24 đi về hướng tây , hướng đi Prakhon Chai , Nang Rong và Nakhon Ratchasima .
Km 60 – Thị trấn Prakhon Chai , ngả 4 lớn với QL 219 . Từ đây , đi tiếp QL 24 khoảng 10km , quan sát kỹ sẽ thấy có bảng chỉ đường quẹo trái đi Phanom Rung Historical Park , theo con đường xuyên qua mấy làng quê , rồi khúc cuối phải quanh co nhiều đoạn đường dốc vì khu di tích nằm trên núi . Chừng 12km , tính từ QL 24 , là đến nơi .
Lúc đi vào con người làng , vì ỷ lại là vẫn còn đủ thời giờ nên ở một ngả quẹo , mình chủ quan cho phép được phiêu lưu một tí và kết quả là . . . lạc đường ! Nhưng lại là lạc vào một khu chùa , đền đài hay là tu viện gì đó , ở trên một ngọn đồi vắng , hầu như rất ít khi có người tới nên vô cùng vắng lặng và khung cảnh mùa Thu thì hiện lên rõ ràng , nguyên cả thảm lá khô trải kín trên đường lên đồi . Cuộc viếng thăm không có trong chương trình nhưng là một trải nghiệm rờn rợn và thích thú !
Trong vùng phía nam của Đông Bắc Thái Lan hiện nay , còn rất nhiều di tích của đế chế Khmer xưa kia . Những nơi khác có thể gọi là phế tích vì bị hư hại , tàn phế nặng nề . Riêng Prasat Phanom Rung còn rất đẹp , vẫn còn nhiều vách tường đá to cao , nhiều lối đi , nhiều cổng , nhiều cửa đẹp .
Lối đi rộng và rất dài , từ dưới và từ hướng đông để lên đền trên cao , được làm bằng đá sa thạch và đá ong , hai bên được trang trí bằng những con rắn Naga và hoa sen .
Đền nằm ở trên cao 190m , được xây dựng từ thế kỷ thứ 10 và phần lớn được làm dưới triều đại của vua Suriyavarman Đệ Nhị , 1113 – 1150 , cũng là thời điểm vàng son nhứt của nghệ thuật kiến trúc Angkor . Đây là khu di tích có kiến trúc Khmer trên đất Thái Lan còn trong tình trạng tốt nhứt . Thời gian trùng tu khu di tích này kéo dài từ năm 1971 đến năm 1989 .
Lại trở ra QL 24 , qua Nang Rong , Nong Bun Mak , Chot Chai . Từ Chot Chai có ngả 4 lớn , ta rời QL 24 quẹo phải vào QL 224 , đi 30km để về Nakhon Ratchasima.
Km 215 – Nakhon Ratchasima . Vì muốn tham quan Prasat Phanom Rung , phải đi vòng nên hôm nay mới đi đường dài như vậy . Lần trước mình ghé qua đây , giữa tháng 12 năm 2014 , là đi từ Khon Kaen , phía bắc xuống , lần này vào đây từ phía nam và lại đúng vào giờ đông xe , lúc chiều muộn và đã lang thang cả ngày hôm nay , hơi mệt nên đầu óc bị . . . lơ tơ mơ , phải lòng vòng một chặp mới định hướng được và cũng tìm đường để về khách sạn . . . ” quen ” !
” Quen ” đây không phải là quen biết gì mà là . . . ” ngựa quen đường cũ ” ! Lần trước đã tốn công ” nghiên cứu ” , lục lọi , tìm ra và xài cũng được nên cứ ” bổn cũ soạn lại ” , khỏi tốn công và tốn thời giờ tìm kiếm nơi nghỉ khác !
Vì sao bài kế tiếp – số 7 lại được có tên là :
” Tu là cội phúc , tình là giây oan ” ? Xin được ” Hạ hồi phân giải ” trong bài sau !
Nguyễn Chi Hoài Nhơn