Du ký ” Lang thang một vòng Đông Nam Á “, đơn thân độc mã , một người và một ngựa sắt Honda Wave Alpha 100cc xuyên qua mấy nước Đông Nam Á : Kampuchia – Thái Lan – Malaysia đến Singapore và đang trên đường từ Singapore đi . . . ngược về Sài Gòn !
Tạm biệt Songkhla vào buổi sáng đẹp trời , quốc lộ 407 dẫn ta thoát ra khỏi thành phố về hướng tây nam .
Km 10 – Ngả 4 : Quốc lộ 407 gặp quốc lộ 408 . Tại ngả 4 này nếu cứ theo quốc lộ 407 thêm 20km nữa ta sẽ đến Hat Yai , thành phố lớn nhất của miền cực nam Thái Lan và là cửa ngõ chính từ Thái Lan qua Malaysia , chỉ cách biên giới 60km .
Hành trình của chúng ta hôm nay là tiến về phương bắc nên tại ngả 4 này , quẹo phải vào quốc lộ 408 , sau đó trực chỉ hướng bắc !
Km 15 – Tượng Phật Nằm bên cầu Tinsulanonda . Bên trái quốc lộ 408 , trên hòn đảo Ko Yo nằm giữa hồ Songkhla Lake có một ngôi chùa trên khuôn viên rộng , có tượng Phật Nằm lớn , được sơn son thếp vàng . Cạnh đó có tượng đài Cá Thần khổng lồ , to và dài đến vài thước !

Cây cầu bê tông rộng cho nhiều làn xe và dài nhiều cây số nối đảo Ko Yo với bờ hồ phía nam thuộc địa phận thành phố Songkhla , nối với bờ hồ phía bắc thuộc địa phận bản Khao Daeng . Đảo này nổi tiếng với sản phẩm vải 100% cotton – tốt và đẹp ! Phía bắc đảo có Viện bảo tàng Dân Tộc thuộc sự quản lý của trường đại học nơi đây .
Qua khỏi hồ Songkhla Lake , quốc lộ 408 chạy cả trăm cây số sát với biển theo hướng nam – bắc , qua những thôn xóm bản làng thưa thớt , có vài ” thị trấn giữa đường ” như : Singhanakhon , Sathing Phra , Hua Sai . Nhiều bãi biển rất đẹp nhưng không thấy du khách ngoại quốc , khu vực này là nơi đến của du khách trong nước ở gần đây và chỉ đông vào dịp cuối tuần .
Vẫn còn thường thấy những thánh đường Hồi Giáo bên cạnh quốc lộ , cho ta biết là ở đó có một cụm dân cư theo đạo Hồi sinh sống . Nằm cạnh biển , nhiều gió nên ta còn thấy trên đường đi có nhiều dự án điện gió đã và đang được triển khai .
Phía tây quốc lộ 408 có mấy hồ lớn , thông thương với nhau dài cả trăm cây số , phía nam là hồ Songkhla Lake , lên phía bắc có hồ Thale Sap cạnh thị trấn Pak Phayun còn lớn hơn nữa ! Hồ lớn nhất nằm ở trên cùng phía bắc , rộng cả ngàn cây số vuông là hồ Thale Luang còn có tên Phattalung Lake vì nằm gần thành phố Phattalung .
Nằm ở cực bắc của hệ thống những hồ lớn này là Thale Noi – Hồ Nhỏ , nhỏ là so với mấy hồ lớn hàng ngàn cây số vuông bên cạnh chứ hồ này rộng đến 30km2 = 3.000ha và thuộc khu bảo tồn thiên nhiên rộng 450km2 gồm vùng nước ngập , ngút ngàn lau sậy , rừng nhiệt đới với nhiều loài chim chóc sinh sống . Nhất là trong mùa cuối năm , những đàn chim trốn tuyết từ phương bắc kéo về đầy trên những hồ sen hồng làm thành cảnh tượng thiên nhiên đẹp tuyệt vời !
Km 135 – Thị trấn Hua Sai . Từ đây nếu muốn đi tiếp theo bờ biển , ta quẹo phải chuyển qua lộ 4013 đi qua thị trấn Pak Phanang rồi về Nakhon Si Thammarat hoặc quẹo trái , cứ đi tiếp trên quốc lộ 408 thêm 60km sẽ đến đích của ngày hôm nay .
Km 190 – Nakhon Si Thammarat , với chừng 130.000 cư dân , thủ phủ của tỉnh cùng tên , một trong những thành phố lâu đời nhứt của Thái Lan . Giữa thành phố vẫn còn dấu tích của những công sự phòng thủ có từ năm 655 . Đây từng là trung tâm của vương quốc Srivijaya và những tiểu vương quốc bên cạnh phải đều đặn đem phẩm vật đến triều cống !
Từ 1292 – dưới triều đại Sukhothai , Nakhon Si Thammarat thuộc về vương quốc Xiêm , Thái Lan ngày nay . Năm 1407 vua Ramesuan và năm 1677 vua Narai đã cho sửa chữa , trùng tu mở rộng thêm diện tích thành phố và xây dựng những tường thành bằng vật liệu gạch nung .
Thành phố trải dài nhiều cây số trên quốc lộ 401 theo hướng bắc – nam . Trung tâm phố là ngả 3 tháp đồng hồ . Ngả 3 này chia thành phố làm 2 phần : Khu phía nam có thể gọi là Phố Cổ gồm tường thành xưa mấy trăm năm , đền Ho Phra Isuan thờ thần Shiva , đền Ho Phra Narai thờ thần Vishnu , có chùa Wat Mahathat với hơn ngàn năm lịch sử , có Viện bảo tàng Quốc Gia v . . . v . . . Khu ” Phố Phường ” nằm ở phía bắc , gần nhà ga xe lửa , là khu sống động gồm chợ lồng , nhà hàng khách sạn nhà nghỉ v . . . v . . .
Mình thuê được phòng rất tốt , sạch sẽ – rộng rãi , có cửa sổ kính lớn nhìn bao quát về phía nam thành phố , tiện nghi đầy đủ tương đương với khách sạn ” vài sao ” bên Việt Nam và chỉ phải trả . . . 13 USD = 300.000 đồng tiền Việt , bao gồm ăn sáng – một cái giá không bao giờ có được ở Việt Nam ta ! Vì thế nên mặc dù bộ du lịch Thái Lan không hề trả lương mà mình lúc nào cũng quảng cáo cho du lịch Thái Lan , vì họ rất xứng đáng để được khen thưởng và ủng hộ , ít nhất là trong lãnh vực du lịch !
Đáng tham quan nhất là chùa Wat Phra Mahathat Woramahawihan , thường được gọi tắt là Wat Mahathat , chùa lớn nhất miền nam Thái Lan với 77 tháp – Chedi , và một tháp chính cao 77m với phần đỉnh được làm bằng 272kg vàng ròng !
Chùa Wat Mahathat được vua Si Thamma Sokara – triều đại Srivijaya , xây dựng năm 757 và thuộc vào hàng những ngôi chùa cổ kính , quan trọng bậc nhất của Thái Lan . Khách hành hương đến đây đều thỉnh về một Jatukham Rammathep – Bùa hộ mệnh nho nhỏ hình tròn , để đeo lên cổ !
Chuyện khách hành hương ghé ngang viếng chùa rồi thỉnh Bùa hộ mệnh – Jatukham Rammathep đã làm nên cả một nền công nghiệp chế tạo sản phẩm này , tạo nhiều công ăn việc làm và có tổng doanh thu mỗi tháng lên đến cả chục triệu USD ! Lúc mình đến đây thì chùa này đang được trùng tu sửa chữa , mải mê lo ngắm cảnh chụp hình nên quên đi việc thỉnh một Bùa hộ mệnh cho mình !
Lúc rời chùa Wat Mahathat cũng là lúc trời ngả về chiều trên ngọn tháp cao vút Phra Borommathat , ngọn tháp đã chứng kiến , đã trải qua hơn 13 thế kỷ lịch sử của mảnh đất này !
Nguyễn Chi Hoài Nhơn